
(Thân tặng trường DTNT tỉnh Nghệ An thân yêu)
Vi Thị Tuế- P. Hiệu trưởng
Hai mươi bốn năm đã qua…
Những ngày đầu sinh thành
Trường ngổn ngang trăm mối.
Cỏ hoang dại giữa sân trường bừa bộn,
Đan xen nhau níu bước chân người…
Các em thơ như nai rừng lạc mẹ,
Ngơ ngác nhìn những chuyến xe qua.
Có những đêm trùm chăn nằm khóc,
Thầy dỗ dành em nín lặng im.
Riêng nỗi nhớ cứ xoáy tròn trong óc,
Mẹ hiền ơi! Nương rẫy sao rồi?
Ở nhà trệt nhớ nhà sàn da diết,
Ăn bữa cơm trường nhớ ép xôi thơm,
Chắt nước giếng nhớ suối rừng trong vắt,
Dưới ánh điện sáng lừng, thương ngọn sáp liu hiu…
Có những đêm mưa tuôn gió nổi,
Cửa liếp mong manh các em cài vội,
Tấm ni lông chống dột trên màn…
Thầy đội mưa chống bè đến lớp,
Vẫn học bình thường giữa bãi nước mênh mông.
Thời gian trôi đi in dấu bao kỷ niệm.
Vững bước đi lên tô thắm mái trường.
Chặng đường mới biết bao niềm vui mới.
Ngôi trường mình đổi sắc thay da,
Nhà cao tầng mọc giữa trăng hoa,
Cho em hát ca, xây đời mơ ước…
Chẳng lo nữa cảnh mưa tràn gió cả.
Nắng lửa về đã có quạt cho em,
Ấ n vòi nước, nước chảy tràn mát rượi,
Ngỡ mạch suối rừng chẳng thể nào vơi.
Nhớ ngày đầu học vi tính, may thêu.
Em lúng túng sao mà xa lạ thế?
Qua năm tháng miệt mài chăm chỉ.
Rất xa xôi mà say tự lúc nào.
Bao thành quả từ mồ hôi nước mắt,
Của thầy trò chắt góp ngày đêm.
Đến hôm nay trên giảng đường đại học,
Lớp lớp học sinh Trường nội trú Nghệ An,
Sánh vai cùng bè bạn muôn phương,
Chăm học tập để thành người cán bộ…
Xây quê hương tươi đẹp, mạnh giàu…
Và khắp nẻo vùng cao biên giới,
Có em kỹ sư, bác sĩ bản mường.
Ơi các em! Lớn khôn rồi rời tổ
Mãi nhớ trường mình- mái ấm nhà chung!
Vinh, tháng 11 năm 2008 |